Sang đến năm 1967, Bác Hồ của chúng ta
đã già và yếu đi nhiều. Nhưng ngày ba bữa, Bác vẫn tự mình từ nhà sàn, đi bộ
đến nhà ăn. Một phần, không muốn phiền anh em phục vụ, phần nữa, Bác muốn đặt
ra cho mình một kỷ luật, buộc mình phải vận động, rèn luyện, chống lại suy yếu
của tuổi già.
Dù sức khỏe đã không còn như trước nhưng Bác vẫn kiên trì tập thể dục
Các
đồng chí phục vụ Bác rất áy náy. Phần thương Bác vất vả, ngày nắng, còn ngày
mưa; phần lo Bác già yếu, chẳng may vấp ngã, nếu có chuyện gì thì ảnh hưởng lớn
đến công việc của đất nước và của Đảng.
Ngày
đó, con đường quanh ao cá chưa được tôn tạo như hiện nay. Sau những trận mưa
to, đường đi còn ngập nước. Nhưng đến giờ ăn, dù đang còn mưa, Bác vẫn xắn quần
quá đầu gối, cầm ô, cùng đồng chí bảo vệ, lội nước đi sang nhà ăn. Nhìn ống
chân Bác gầy gò, nổi gân xanh, anh em thương Bác, trào nước mắt, nhưng không
sao thuyết phục được Bác cho phép dọn cơm bên nhà sàn. Bác nói:
- Các chú muốn chỉ một người vất vả hay muốn cho nhiều người cũng
phải vất vả vì Bác.
Có
hôm, buổi sớm, Bác vào thay quần áo xong, đến bữa, gặp trời mưa, Bác không muốn
các đồng chí phục vụ phải giặt nhiều, Bác cởi quần dài, gập lại, cắp nách, sang
đến nơi mới mặc vào. Bác coi mình cũng chỉ là một người phục vụ và xem các đồng
chí phục vụ cũng như mình nên không muốn làm phiền ai.
Tuy
vậy, các đồng chí phục vụ Bác vẫn cố gắng tìm mọi cách để có thể thay đổi tình
hình ấy.
Một
hôm, Bác cho gọi chị Trần Thị Lý, người con gái miền Nam vào ăn cơm với Bác.
Bác mời vào ngày Chủ nhật, nhưng hôm đó đồng chí Lý lại đi vắng thành ra hôm
sau (3-7-1967) chị mới vào được.
Hôm
đó, trời mưa rất to. Đồng chí Vũ Kỳ cho dọn cơm ngay bên dưới nhà sàn để Bác ăn
cùng chị Lý. Thương chị Lý thương tật, đau yếu, đường mưa trơn, đi lại khó
khăn, lần đầu tiên, bữa đó Bác Hồ đồng ý ở lại ăn cơm dưới nhà sàn.
Hôm
sau, các đồng chí phục vụ lại dọn cơm dưới nhà sàn, mời Bác ăn, coi như đã có
một tiền lệ và không thỉnh thị Bác. Nhưng Bác đã cho gọi đồng chí Vũ Kỳ đến và
phê bình:
- Các chú muốn để Bác hư thân đi có phải không?
Ý
Bác đã rõ ràng. Bác muốn mỗi ngày ba bận, mỗi bữa ăn, đi vòng quanh hồ một lần,
như một kỷ luật bắt buộc phải rèn luyện đối với mình.
Hình ảnh Bác chơi thể thao cùng đồng đội
Tuổi
già, cũng như trẻ thơ, đều muốn được chiều chuộng. Bác biết: Nếu dễ dãi với
mình và để cho người khác dễ dãi với mình, dần dần sẽ hư thân đi.
Không
ai sinh ra đã thành lãnh tụ. Muốn trở thành vĩ nhân, phải có chí rèn luyện. Làm
Chủ tịch nước rồi, trở thành lãnh tụ kính yêu của cả giai cấp và dân tộc rồi,
Bác Hồ vẫn không ngừng rèn luyện. Vì vậy, ở vị trí càng cao, càng nổi tiếng,
tinh hoa, phẩm chất, đạo đức của Bác càng sáng, càng trong.
*Bài học kinh nghiệm:
-
Phải có
lối sống giản dị, gần gũi dễ thông cảm, luôn quan tâm đến mọi người, luôn “Vì
mọi người” không muốn mọi người vì mình, việc gì làm được thì hãy tự làm không
nên phiền hà đến người khác. Trong cuộc sống luôn tôn trọng và quan tâm đến mọi
người, yêu thương con người, đó là đức tính đáng quý chị em phụ nữ cần phải học
tập ở Bác.
- Sức
khỏe là tài sản quý giá nhất của mỗi con người chúng ta ai cũng mong muốn có
sức khỏe tốt. Vì vậy mỗi chúng ta cần siêng năng rèn luyện thể dục thể thao để
có sức khỏe tốt, tích cực tham gia học tập, lao động, sản xuất đem lại lợi ích
cho bản thân, gia đình và xã hội.